送家定國朝奉西歸

宋代 蘇轍
我懷同門友,勢如曉天星。 老去發垂素,隱居山更青。 退翁聯科第,俯仰三十齡。 仕官守鄉國,出入奉家庭。 鵠鷺性本靜,芷蘭深自馨。 新詩得高趣,眾耳昏未聽。 笑我老憂患,奔走如流萍。 冠裳強包裹,齒髮坐凋零。 晚春首歸路,朱轓照長亭。 縣令迎使君,彩服導輜軿。 長嘆或垂涕,平反知有令。 此樂我已亡,雖達終不寧。
huái tóng mén yǒu   shì xiǎo tiān xīng  
lǎo chuí   yǐn shān gèng qīng  
tuì 退 wēng lián   yǎng sān shí líng  
shì guān shǒu xiāng guó   chū fèng jiā tíng  
xìng běn jìng   zhǐ lán shēn xīn  
xīn shī gāo   zhòng ěr hūn wèi tīng  
xiào lǎo yōu huàn   bēn zǒu liú píng  
guān cháng qiáng bāo guǒ   chǐ zuò diāo líng  
wǎn chūn shǒu guī   zhū fān zhào cháng tíng  
xiàn lìng yíng shǐ 使 jūn   cǎi dǎo píng 軿  
cháng tàn huò chuí   píng fǎn zhī yǒu lìng  
wáng   suī zhōng níng