送胡正字

宋代 王十朋
武夷之山高崔嵬,武夷先生賢矣哉。山中高臥似孤竹,顏蒼節勁清無埃。 吾君養老過西伯,不遠千里歸乎來。胸中萬卷可醫國,首薦廊廟真人才。 人言朝奏暮必逐,天顏獨為忠言開。崇文三館不浪辟,端為天下收奇瑰。 平時論議即涵養,富貴豈以三緘媒。西京老儒作符命,蒼黃投閣良可哀。 何如皇朝有歐范,開口不憚干霆雷。先生學力到前輩,一時盛事光麟台。 宸衷宵旰急忠讜,佇觀前席延鄒枚。先生掉頭竟不往,扁舟自載高風回。 道山游從盡英雋,顧我晚進寧容陪。梅花滿枝柳弄色,賦詩送別同銜杯。 吾廬三徑亦荒草,松菊怪我何遲徊。
zhī shān gāo cuī wéi   xiān sheng xián zāi shān zhōng gāo shì zhú yán   cāng jié jìn qīng āi    
jūn yǎng lǎo guò 西   yuǎn qiān guī lái xiōng zhōng wàn juàn guó shǒu   jiàn láng miào zhēn rén cái    
rén yán cháo zòu zhú   tiān yán wèi zhōng yán kāi chóng wén sān guǎn làng duān   wèi tiān xià shōu guī    
píng shí lùn hán yǎng   guì sān jiān méi jīng 西 lǎo zuò mìng cāng   huáng tóu liáng āi    
huáng cháo yǒu ōu fàn   kāi kǒu dàn gàn tíng léi xiān sheng xué dào qián bèi   shí shèng shì guāng lín tái    
chén zhōng xiāo gàn zhōng dǎng   zhù guān qián yán zōu méi xiān sheng diào tóu jìng wǎng piān   zhōu zài gāo fēng huí    
dào shān yóu cóng jǐn yīng jùn   wǎn jìn níng róng péi méi huā mǎn zhī 滿 liǔ nòng   shī sòng bié tóng xián bēi    
sān jìng huāng cǎo   sōng guài chí huái