送胡掾

宋代 蘇軾
亂葉和淒雨,投空如散絲。 游年一如此,遊子去何之。 節義古所重,艱危方自茲。 他時著清德,仍復畏人知。
luàn xié   tóu kōng sàn  
yóu nián   yóu zhī  
jié suǒ zhòng   jiān wēi fāng  
shí zhù qīng   réng wèi rén zhī