送慧林明茶頭頌

宋代 黃庭堅
慧林有一老人,恰似銀瓮盛雪。 徹底元無滲漏,旁觀但知皎潔。 有徒三百二百,木鑽漫鑽磐石。 或遇東海鯉魚,一棒令生羽翼。 其餘兩兩三三,歸堂又要茶吃。 上人南來雲水,因行不妨掉臂。 鳳山修水東西,靈草春來滿地。 但令己事相應,歸日驢馱不起。
huì lín yǒu lǎo rén   qià yín wèng shèng xuě
chè yuán shèn lòu   páng guān dàn zhī jiǎo jié
yǒu sān bǎi èr bǎi   zuàn màn zuān pán shí
huò dōng hǎi   bàng lìng shēng
liǎng liǎng sān sān   guī táng yòu yào chá chī
shàng rén nán lái yún shuǐ   yīn xíng fáng diào
fèng shān xiū shuǐ dōng 西   líng cǎo chūn lái mǎn 滿
dàn lìng shì xiāng yìng   guī tuó