送慧林化士

宋代 饒節
王舍城中車馬塵,霏霏似我澗底雲。此塵可貴不可賤,中著功名富貴人。 上人衣帶雲霞色,隨例塵中歸未得。祇園為有老作家,鬧市叢中自禪寂。 向來禪律相錯居,空庭月作五日墟。市聲浩浩如灘瀨,誰信禪房靜有餘。 道人要是白雲侶,紅塵不是安身處。未能隨我便那伽,早入千峰萬峰去。
wáng shè chéng zhōng chē chén   fēi fēi shì jiàn yún chén guì jiàn   zhōng zhù gōng míng guì rén
shàng rén dài yún xiá   suí chén zhōng guī wèi yuán wèi yǒu lǎo zuò jiā   nào shì cóng zhōng chán
xiàng lái chán xiāng cuò   kōng tíng yuè zuò shì shēng hào hào tān lài   shuí xìn chán fáng jìng yǒu
dào rén yào shì bái yún   hóng chén shì ān shēn chǔ wèi néng suí biàn 便 qié   zǎo qiān fēng wàn fēng