送胡處士還豫章

宋代 王稱
我懷高士風,矯然若游龍。南州久寂寞,水碧青山空。 夫子振流俗,清芬千載同。明時棄軒冕,白首棲雲松。 出門不遠適,西到匡廬峰。天風吹衣巾,飄落塵鞅中。 倦翮思故林,孤雲懷舊蹤。角巾灑秋雨,別我金陵東。 冠蓋餞道周,雕筵進肥醲。揮之一不顧,舉目送飛鴻。 寒波駛歸流,川上落日紅。孤鶴倏已遠,悵望那能窮。
huái gāo shì fēng   jiǎo rán ruò yóu lóng nán zhōu jiǔ   shuǐ qīng shān kōng
zhèn liú   qīng fēn qiān zǎi tóng míng shí xuān miǎn   bái shǒu yún sōng
chū mén yuǎn shì   西 dào kuāng fēng tiān fēng chuī jīn   piāo luò chén yāng zhōng
juàn lín   yún huái jiù zōng jiǎo jīn qiū   bié jīn líng dōng
guān gài jiàn dào zhōu   diāo yán jìn féi nóng huī zhī   sòng fēi hóng
hán shǐ guī liú   chuān shàng luò hóng shū yuǎn   chàng wàng néng qióng