送懷玉之越謁秋房使君

宋代 胡仲弓
紛紛人海中,有客面如鐵。前日方游吳,今日又走越。 一身天地間,行役勞歲月。問子去何為,豈是事干謁。 往訪蓬萊翁,欲換詩仙骨。此行遇故知,茂林有清樾。 元龍百尺樓,千鈞引一發。妙年負壯志,三軍不可奪。 不見韓致光,虎鬚手曾捋。不見燭之武,雖老更奇崛。 一杯壯行色,肯作兒女別。朔風正凝寒,柳已不堪折。 贈子一枝梅,掉我三寸舌。臨風語未終,長江櫓聲發。
fēn fēn rén hǎi zhōng   yǒu miàn tiě qián fāng yóu jīn   yòu zǒu yuè    
shēn tiān jiān   xíng láo suì yuè wèn zi wéi   shì shì gān    
wǎng fǎng péng lái wēng   huàn shī xiān xíng zhī mào   lín yǒu qīng yuè    
yuán lóng bǎi chǐ lóu   qiān jūn yǐn miào nián zhuàng zhì sān   jūn duó    
jiàn hán zhì guāng   shǒu céng jiàn zhú zhī suī   lǎo gēng jué    
bēi zhuàng xíng   kěn zuò ér bié shuò fēng zhèng níng hán liǔ   kān zhé    
zèng zi zhī méi   diào sān cùn shé lín fēng wèi zhōng cháng   jiāng shēng