送何正夫西遊

元代 鄧雅
野老守貧賤,無營方灌畦。故人將遠適,問我審安危。 窮達固有命,行止亦有時。人能不違天,履險如平夷。 君既悟斯理,行矣復奚疑。
lǎo shǒu pín jiàn   yíng fāng guàn rén jiāng yuǎn shì wèn   shěn ān wēi    
qióng yǒu mìng   xíng zhǐ yǒu shí rén néng wéi tiān   xiǎn píng    
jūn   xíng