送韓子華

宋代 歐陽修
嗟我久不見韓子,如讀古書思古人。 忽然相逢又數日,笑語反不共一樽。 諫垣屍居職業廢,朝事汲汲勞精神。 子華筆力天馬足,駑駘千百誰可群。 嗟予老鈍不自笑,尚欲疾走追其塵。 子華有時高談駭我聽,榮枯萬物移秋春。 所以不見令我思,見之如飲玉醴醇。 叩門下馬忽來別,高帆得風披飛雲。 離懷有酒不及寫,別後慰我寓於文。
jiē jiǔ jiàn hán   shū rén
rán xiāng féng yòu shù   xiào fǎn gòng zūn
jiàn yuán shī zhí fèi   cháo shì láo jīng shén
zi huá tiān   dài qiān bǎi shuí qún
jiē lǎo dùn xiào   shàng zǒu zhuī chén
zi huá yǒu shí gāo tán hài tīng   róng wàn qiū chūn
suǒ jiàn lìng   jiàn zhī yǐn chún
kòu mén xià lái bié   gāo fān fēng fēi yún
huái yǒu jiǔ xiě   bié hòu wèi wén