送韓仲文奉使
往使匈奴國,持節豈辭遙。
朔北正苦寒,風汝與雪飄。
燕山何處是,漢銘應已銷。
前車渡冰河,後騎鳴金鑣。
行行至穹廬,尊我不敢囂。
玉爵親獻酬,名裘進狐貂。
禮成復命日,菀抑舒楊條。
wǎng
往
shǐ
使
xiōng
匈
nú
奴
guó
國
,
chí
持
jié
節
qǐ
豈
cí
辭
yáo
遙
。
shuò
朔
běi
北
zhèng
正
kǔ
苦
hán
寒
,
fēng
風
rǔ
汝
yǔ
與
xuě
雪
piāo
飄
。
yān
燕
shān
山
hé
何
chǔ
處
shì
是
,
hàn
漢
míng
銘
yīng
應
yǐ
已
xiāo
銷
。
qián
前
chē
車
dù
渡
bīng
冰
hé
河
,
hòu
後
qí
騎
míng
鳴
jīn
金
biāo
鑣
。
xíng
行
xíng
行
zhì
至
qióng
穹
lú
廬
,
zūn
尊
wǒ
我
bù
不
gǎn
敢
xiāo
囂
。
yù
玉
jué
爵
qīn
親
xiàn
獻
chóu
酬
,
míng
名
qiú
裘
jìn
進
hú
狐
diāo
貂
。
lǐ
禮
chéng
成
fù
復
mìng
命
rì
日
,
wǎn
菀
yì
抑
shū
舒
yáng
楊
tiáo
條
。