送韓亞卿謁陵

明代 王鏊
短日寒無輝,陰雲黯將雪。夫君欲何之,燕山路超忽。 至日詔分官,禋祀綴前列。亦知非遠行,始作三日別。 三日豈雲多,我心如慘戚。北風振高岡,仆子膚欲裂。 狐帽紫貂裘,檐肩鳴軋軋。薄暮始下車,野寺投暫歇。 村餚與市沽,亦足慰疲薾。歸途雪正晴,峰巒互明滅。 瓊林玉樹枝,乃若為詩設。山行亦誠勞,高興滋逸發。 到家解行裝,贈我有長札。
duǎn hán huī   yīn yún àn jiāng xuě jūn zhī yān   shān chāo    
zhì zhào fēn guān   yīn zhuì qián liè zhī fēi yuǎn xíng shǐ   zuò sān bié    
sān yún duō   xīn cǎn běi fēng zhèn gāo gāng   liè    
mào diāo qiú   yán jiān míng shǐ xià chē   tóu zàn xiē    
cūn yáo shì   wèi ěr guī xuě zhèng qíng fēng   luán míng miè    
qióng lín shù zhī   nǎi ruò wéi shī shè shān xíng chéng láo gāo   xīng    
dào jiā jiě xíng zhuāng   zèng yǒu zhǎng zhá