送韓持國

宋代 梅堯臣
曰予非才敏,乃與世寡游。 三四洛陽友,過半已成丘。 晚節五六人,文行皆潔修。 韓氏棣萼盛,於我為薰蕕。 君比眾最篤,我唱君非酬。 昔我竹軒下,破窗風颼飀。 君時不厭過,逍遙談未休。 頗為俗士憎,恬不防吝尤。 邇來我還都,君亦辭舊州。 舊州君所隱,安得此久留。 雪晴命駕歸,使我生悲愁。 誰見潩水上,定更不驚鷗。
yuē fēi cái mǐn   nǎi shì guǎ yóu  
sān luò yáng yǒu   guò bàn chéng qiū  
wǎn jié liù rén   wén xíng jiē jié xiū  
hán shì è shèng   wèi xūn yóu  
jūn zhòng zuì   chàng jūn fēi chóu  
zhú xuān xià   chuāng fēng sōu liú  
jūn shí yàn guò   xiāo yáo tán wèi xiū  
wèi shì zēng   tián fáng lìn yóu  
ěr lái hái dōu   jūn jiù zhōu  
jiù zhōu jūn suǒ yǐn   ān jiǔ liú  
xuě qíng mìng jià guī   shǐ 使 shēng bēi chóu  
shuí jiàn shuǐ shàng   dìng gēng jīng ōu