頌古

宋代 釋慧空
泥人煅就九轉丹,石女一喫乘飛鸞。 天門九重彈指間,再拜天帝除天官。 瓜期既及風馭還,海變桑田知幾番。 又尋東山訪平安,去時與偈墨未乾。
rén duàn jiù jiǔ zhuàn dān   shí chī chéng fēi luán  
tiān mén jiǔ zhòng tán zhǐ jiān   zài bài tiān chú tiān guān  
guā fēng hái   hǎi biàn sāng tián zhī fān  
yòu xún dōng shān fǎng píng ān   shí wèi qián