送高司直尋封閬州

唐代 杜甫
丹雀銜書來,暮棲何鄉樹。驊騮事天子,辛苦在道路。 司直非冗官,荒山甚無趣。借問泛舟人,胡為入雲霧。 與子姻婭間,既親亦有故。萬里長江邊,邂逅一相遇。 長卿消渴再,公幹沉綿屢。清談慰老夫,開卷得佳句。 時見文章士,欣然澹情素。伏枕聞別離,疇能忍漂寓。 良會苦短促,溪行水奔注。熊羆咆空林,遊子慎馳騖。 西謁巴中侯,艱險如跬步。主人不世才,先帝常特顧。 拔為天軍佐,崇大王法度。淮海生清風,南翁尚思慕。 公宮造廣廈,木石乃無數。初聞伐松柏,猶臥天一柱。 我瘦書不成,成字讀亦誤。為我問故人,勞心練征戍。
dān què xián shū lái   xiāng shù huá liú shì tiān   xīn zài dào
zhí fēi rǒng guān   huāng shān shén jiè wèn fàn zhōu rén   wéi yún
zi yīn jiān   qīn yǒu wàn cháng jiāng biān   xiè hòu xiāng
zhǎng qīng xiāo zài   gōng gàn chén mián 綿 qīng tán wèi lǎo   kāi juàn jiā
shí jiàn wén zhāng shì   xīn rán dàn qíng zhěn wén bié   chóu néng rěn piāo
liáng huì duǎn   xíng shuǐ bēn zhù xióng páo kōng lín   yóu shèn chí
西 zhōng hóu   jiān xiǎn kuǐ zhǔ rén bu shi cái   xiān cháng
wèi tiān jūn zuǒ   chóng dài wáng huái hǎi shēng qīng fēng   nán wēng shàng
gōng gōng zào guǎng shà   shí nǎi shù chū wén sōng bǎi   yóu tiān zhù
shòu shū chéng   chéng wèi wèn rén   láo xīn liàn zhēng shù