送符正民罷倅永嘉

宋代 鄭剛中
去年斂板趨庭側,門前楊柳金如色。 今年公去柳何如,已作涼陰舞寒碧。 歲月匆匆無足恨,離合人生那免得。 身如汀雁偶相逢,自是不須論定跡。 我今胡為抱不滿,攀轅益為邦人惜。 永嘉雄望城海濱,吏久不良民弊積。 年來開府皆鉅公,旁助劃除知有力。 歲當乙卿夏不雨,旱霧吹風千里赤。 愛人節費惜錙銖,廩廥單窮猶足食。 北方興師日千金,州縣皇皇慮供億。 溥哉時發仁人言,未至取魚憂竭澤。 青衫幕吏有何能,造物見憐相抆拭。 自知愚拙生霾霧,臨事昏蒙無遠識。 天機遇觸狂態作,掐鼻炙眉成痼癖。 唯公道眼借餘青,頗許披心露真率。 人生感因未易言,正恐不能同木石, 仙才秀骨公所有,化作文章可華國。 持身況若玉壺冰,透里無塵只清白。 暫分半刺聊爾耳,此豈能令公議塞。 行當擺脫州縣冗,下跨秋風開六翮。 夔龍有室俱可入,願吐詩書資碩畫。 自餘強飯無足雲,轉首潮平江樹隔。
nián liǎn bǎn tíng   mén qián yáng liǔ jīn
jīn nián gōng liǔ   zuò liáng yīn hán
suì yuè cōng cōng hèn   rén shēng miǎn de
shēn tīng yàn ǒu xiāng féng   shì lùn dìng
jīn wéi bào mǎn 滿   pān yuán wèi bāng rén
yǒng jiā xióng wàng chéng hǎi bīn   jiǔ liáng mín
nián lái kāi jiē gōng   páng zhù huà chú zhī yǒu
suì dāng qīng xià   hàn chuī fēng qiān chì
ài ren jié fèi zhū   lǐn kuài dān qióng yóu shí
běi fāng xīng shī qiān jīn   zhōu xiàn huáng huáng gòng
zāi shí rén rén yán   wèi zhì yōu jié
qīng shān yǒu néng   zào jiàn lián xiāng wěn shì
zhī zhuō shēng mái   lín shì hūn mēng yuǎn shí
tiān chù kuáng tài zuò   qiā zhì méi chéng
wéi gōng dào yǎn jiè qīng   xīn zhēn shuài
rén shēng gǎn yīn wèi yán   zhèng kǒng néng tóng shí  
xiān cái xiù gōng suǒ yǒu   huà zuò wén zhāng huá guó
chí shēn kuàng ruò bīng   tòu chén zhǐ qīng bái
zàn fēn bàn liáo ěr ěr   néng lìng gōng sāi
háng dāng bǎi tuō zhōu xiàn rǒng   xià kuà qiū fēng kāi liù
kuí lóng yǒu shì   yuàn shī shū shuò huà
qiáng fàn yún   zhuǎn shǒu cháo píng jiāng shù