送馮濟川歸蜀

宋代 葉紹翁
勇喚東吳萬里船,皂囊來奏九重天。 一官豈為蘇洵冗,諸老寧容賈誼先。 滿載月歸應有命,便耕雲去豈無田。 竹枝歌罷篷窗掩,到此相思倍黯然。
yǒng huàn dōng wàn chuán   zào náng lái zòu jiǔ zhòng tiān
guān wèi xún rǒng   zhū lǎo níng róng jiǎ xiān
mǎn 滿 zài yuè guī yīng yǒu mìng   biàn 便 gēng yún tián
zhú zhī péng chuāng yǎn   dào xiāng bèi àn rán