送范生

宋代 韓駒
萬里投殊俗,餘生老一丘。尚憐之子秀,能慰此翁愁。 只欲連牆住,胡為下邑留。黃塵詩思盡,乞與四山秋。
wàn tóu shū   shēng lǎo qiū shàng lián zhī xiù néng   wèi wēng chóu    
zhǐ lián qiáng zhù   wéi xià liú huáng chén shī jǐn   shān qiū