送法寶禪師

宋代 陳師道
平生夫鐵腳,道價喧宇宙。 望禮東南雲,吾今獨何後。 晚始識其子,瑤林一枝秀。 初聞飲光笑,復作空生瘦。 今年退後禪,袖手不肯叉。 真成菩薩魔,未免化城咎。 白月懸清光,大鍾得辭扣。 知止一何勇,隨緣豈無復。 豐臺兩禪子,三請期一覯。 翩然挈瓶盂,百里往相就。 古寺風雨余,觸目初邂逅。 夙昔有靜緣,歡然宛如舊。 教我早自異,業成誰得救。 世故已備嘗,躊躇復何候。 鑽火勿停手,時來自渠透。 殷懃禮白足,吾為太山溜。
píng shēng tiě jiǎo   dào jià xuān zhòu  
wàng dōng nán yún   jīn hòu  
wǎn shǐ shí zi   yáo lín zhī xiù  
chū wén yǐn guāng xiào   zuò kōng shēng shòu  
jīn nián tuì 退 hòu chán   xiù shǒu kěn chā  
zhēn chéng   wèi miǎn huà chéng jiù  
bái yuè xuán qīng guāng   zhōng kòu  
zhī zhǐ yǒng   suí yuán  
fēng tái liǎng chán   sān qǐng gòu  
piān rán qiè píng   bǎi wǎng xiāng jiù  
fēng   chù chū xiè hòu  
yǒu jìng yuán   huān rán wǎn jiù  
jiào zǎo   chéng shuí jiù  
shì bèi cháng   chóu chú hòu  
zuàn huǒ tíng shǒu   shí lái tòu  
yīn qín bái   wèi tài shān liū