宋都曹屢寄詩且督和答作此示之

宋代 陸游
古詩三千篇,刪取財十一,每讀先再拜,若聽清廟瑟。 詩降為楚騷,猶足中六律。 天未喪斯文,杜老乃獨出。 陵遲至元白,固已可憤疾;及觀晚唐作,令人慾焚筆。 此風近復熾,隙穴始難窒,淫哇解移人,往往喪妙質。 苦言告學者,切勿為所怵;杭川必至海,為道當擇術。
shī sān qiān piān   shān cái shí   měi xiān zài bài   ruò tīng qīng miào  
shī jiàng wèi chǔ sāo   yóu zhōng liù  
tiān wèi sàng wén   lǎo nǎi chū  
ling chi zhì yuán bái   fèn   guān wǎn táng zuò   lìng rén fén  
fēng jìn chì   xué shǐ nán zhì   yín jiě rén   wǎng wǎng sàng miào zhì  
yán gào xué zhě   qiē wèi suǒ chù   háng chuān zhì hǎi   wéi dào dāng shù