宋迪作八境絕妙人謂之無聲句演上人戲余曰道人能作有聲畫乎因為之各賦一首 瀟湘夜雨
嶽麓軒窗方在目,雲生忽收圖畫軸。軟風為作白頭波,倒帆斷岸漁村宿。
燈火荻叢營夜炊,波心應作出魚兒。絕憐清境平生事,蓬漏孤吟曉不知。
yuè
岳
lù
麓
xuān
軒
chuāng
窗
fāng
方
zài
在
mù
目
,
yún
雲
shēng
生
hū
忽
shōu
收
tú
圖
huà
畫
zhóu
軸
ruǎn
。
fēng
軟
wéi
風
zuò
為
bái
作
tóu
白
bō
頭
dào
波
,
fān
倒
duàn
帆
àn
斷
yú
岸
cūn
漁
sù
村
宿
。
dēng
燈
huǒ
火
dí
荻
cóng
叢
yíng
營
yè
夜
chuī
炊
,
bō
波
xīn
心
yīng
應
zuò
作
chū
出
yú
魚
ér
兒
jué
。
lián
絕
qīng
憐
jìng
清
píng
境
shēng
平
shì
生
péng
事
,
lòu
蓬
gū
漏
yín
孤
xiǎo
吟
bù
曉
zhī
不
知
。