宋倅告老得請而歸

宋代 韓淲
掛冠歸海嶠,樟坡可高亭。無愧邴曼容,如疏傅漢廷。 廣平心鐵石,大雅非蠅營。靈山玉溪波,二年驚屏星。 澹然每無競,舉足皆典刑。宦情隨牒移,蜀莊以沉冥。 從他俗態度,眾醉惟獨醒。黃鐘鳴瓦釜,螭龍為蝘蜓。 衰容固兒戲,白眼孰肯青。吾儕安處順,抵掌即忘形。 幽絕有煙霞,荒野多林坰。春澤可巾車,秋水可揚舲。 耳畔震風雨,澒洞飛雷霆。黜陟既不聞,奚暇分渭涇。 咄哉市朝子,車馬弗肯停。翻覆五鼎亨,菹醢而膻腥。 斂收四方誌,保息存黃庭。鷦鷯棲枝足,鵬運空南溟。 我家澗谷底,公常念伶俜。祖帳為長歌,乾坤本清寧。
guà guān guī hǎi qiáo   zhāng gāo tíng kuì bǐng màn róng   shū hàn tíng    
guǎng píng xīn tiě shí   fēi yíng yíng líng shān èr   nián jīng píng xīng    
dàn rán měi jìng   jiē diǎn xíng huàn qíng suí dié shǔ   zhuāng chén míng    
cóng tài   zhòng zuì wéi xǐng huáng zhōng míng chī   lóng wèi yǎn tíng    
shuāi róng ér   bái yǎn shú kěn qīng chái ān chǔ shùn zhǐ   zhǎng wàng xíng    
yōu jué yǒu yān xiá   huāng duō lín jiōng chūn jīn chē qiū   shuǐ yáng líng    
ěr pàn zhèn fēng   hòng dòng fēi léi tíng chù zhì wén   xiá fēn wèi jīng    
duō zāi shì cháo zi   chē kěn tíng fān dǐng hēng   hǎi ér shān xīng    
liǎn shōu fāng zhì   bǎo cún huáng tíng jiāo liáo zhī péng   yùn kōng nán míng    
jiā jiàn   gōng cháng niàn líng pīng zhàng wèi cháng qián   kūn běn qīng níng