送綽上人歸後庵

宋代 張鎡
春風吹倒人,禪師出山來。 相陪坐幾月,口邊生塵埃。 夏風吹長樹,禪師歸山去。 為嫌城裡熱,再三留不住。 學詩無後先,到此如狂顛。 有問是誰格,且疑三十年。
chūn fēng chuī dào rén   chán shī chū shān lái  
xiāng péi zuò yuè   kǒu biān shēng chén āi  
xià fēng chuī zhǎng shù   chán shī guī shān  
wèi xián chéng   zài sān liú zhù  
xué shī hòu xiān   dào kuáng diān  
yǒu wèn shì shuí   qiě sān shí nián