送淳軾二上座 其一

宋代 李彭
密掩柴門斷還往,道人履跡破蒼苔。青燈相對語離夜,況復打窗風雨來。
yǎn chái mén duàn huán wǎng   dào rén cāng tái qīng dēng xiāng duì kuàng   chuāng fēng lái