送醇父歸蔡

宋代 黃庭堅
北風飄飄天作惡,枯木已無葉可落。 寒溪濺濺聲迫人,歲聿雲莫慘不樂。 此時陳子乃棄我,歸將索綯亟乘屋。 吾室尚潭潭,留君欲晤談。 掉頭去不顧,明發解征驂。 君來久相從,知我無所堪。 好學勇如虎,讀書青出藍。 有疑必考擊,無奧不窮探。 愧無洪鐘響,十不答二三。 慨予方食貧,予腹豈屢厭。 藜羹稀糝芼,寒葅薄醯鹽。 雖欲苦留君,俎豆無加添。 從來婚友閒,恩義亦云兼。 草枯方兀兀,麥秀待漸漸。 綠髮佳少年,回首垂白髯。 進德失盛時,時甯為人淹。 經綸自封植,豈不如春蠶。 此地決矣戒童僕,歸旁南陔種蘭菊。 旅床夜夜悲蛩螿,行色村中異風俗。 青燈白酒留故人,莫愛一醉至曉角。
běi fēng piāo piāo tiān zuò è   luò
hán jiān jiān shēng rén   suì yún cǎn
shí chén zi nǎi   guī jiāng suǒ táo chéng
shì shàng tán tán   liú jūn tán
diào tóu   míng jiè zhēng cān
jūn lái jiǔ xiāng cóng   zhī suǒ kān
hào xué yǒng   shū qīng chū lán
yǒu kǎo   ào qióng tàn
kuì hóng zhōng xiǎng   shí èr sān
kǎi fāng shí pín   yàn
gēng sǎn mào   hán báo yán
suī liú jūn   dòu jiā tiān
cóng lái hūn yǒu xián   ēn yún jiān
cǎo fāng   mài xiù dài jiàn jiàn
jiā shào nián   huí shǒu chuí bái rán
jìn shī shèng shí   shí níng wéi rén yān
jīng lún fēng zhí   chūn cán
jué jiè tóng   guī páng nán gāi zhǒng lán
chuáng bēi qióng jiāng   xíng cūn zhōng fēng
qīng dēng bái jiǔ liú rén   ài zuì zhì xiǎo jiǎo