送陳子真 其一

宋代 黃裳
木笏青衫便染塵,久思風骨始知真。有無悟道何妨仕,俯仰趨時只為貧。 靜向畫圖看五驥,急來華省侍雙親。茶園送客詩猶在,空恨芳樽失故人。
qīng shān biàn 便 rǎn chén   jiǔ fēng shǐ zhī zhēn yǒu dào fáng shì   yǎng shí zhǐ wèi pín
jìng xiàng huà kàn   lái huá shěng shì shuāng qīn chá yuán sòng shī yóu zài   kōng hèn fāng zūn shī rén