送陳仲容寺丞知冤句

宋代 梅堯臣
憶昨宿蘭省,每倦喜君談。 月色夜正寒,舉杯無再三。 既出罕相遇,必謂跨歸驂。 忽來冒炎暑,別我為子男。 冤句隸濟陰,桑柘宜農蠶。 應如襲祖德,遺道使之慚。 初聞不擇邑,公秫豈所貪。 但能亦種柳,五株垂毿毿。 板輿與東征,足以奉旨甘。
zuó 宿 lán shěng   měi juàn jūn tán  
yuè zhèng hán   bēi zài sān  
chū hǎn xiāng   wèi kuà guī cān  
lái mào yán shǔ   bié wèi nán  
yuān yīn   sāng zhè nóng cán  
yīng   dào shǐ 使 zhī cán  
chū wén   gōng shú suǒ tān  
dàn néng zhǒng liǔ   zhū chuí sān 毿 sān 毿  
bǎn 輿 dōng zhēng   fèng zhǐ gān