送陳真谷赴邢州幕

宋代 家鉉翁
嗟余伏節五寒暑,豈不欲歸迷歸路。 天涯獲識我輩人,乃是三生林壑侶。 病身不死賴公藥,僦屋無人因公戶。 蕭然一身水上萍,惟公為我北道主。 前晨除書到里門,雖為公喜惜公去。 明朝欲別更悽然,誰為我依有文度。 公身方健供時需,人生富貴在遲暮。 衣錦歸來定何年,我帆已落吳松浦。 再見便作來生期,臨分哽咽不得語。
jiē jié hán shǔ   guī guī  
tiān huò shí bèi rén   nǎi shì sān shēng lín  
bìng shēn lài gōng yào   jiù rén yīn gōng  
xiāo rán shēn shuǐ shàng píng   wéi gōng wèi běi dào zhǔ  
qián chén chú shū dào mén   suī wèi gōng gōng  
míng cháo bié gèng rán   shuí wèi yǒu wén  
gōng shēn fāng jiàn gōng shí   rén shēng guì zài chí  
jǐn guī lái dìng nián   fān luò sōng  
zài jiàn biàn 便 zuò lái shēng   lín fēn gěng