送陳應求赴官

宋代 黃公度
莫辭酒,且聽歌, 休被驪駒白玉珂。主人勸客終今夕, 明日長亭可奈何。金風蕭蕭鏖餘熱, 砌蟲唧唧助淒切。此時景物不勝愁, 況是離人心欲折。陳侯陳侯, 貌岩岩而俊整,才浩浩而清絕。 有如壺山之萬仞巑屼,壽水之千尋瑩澈。 青芝赤箭藥籠儲,金鐘大鏞廊廟須。 天生奇才為時出,容易棄擲天南隅。 君不見馬賓王,新豐一逆旅, 又不見公孫弘。菑川一老儒。 逢辰立譚取卿相,至今文采照天衢。 廣文官舍雖落莫,刀筆不與俗吏俱。 公餘更勤五車讀,未必不是北門西掖之權輿。 刺桐古城花欲燃,舊遊人物想依然。 憑君到彼訪二陸,向道故人飽飯度殘年。
jiǔ   qiě tīng  
xiū bèi bái zhǔ rén quàn zhōng jīn    
míng cháng tíng nài jīn fēng xiāo xiāo áo    
chóng zhù qiè shí jǐng shèng chóu    
kuàng shì rén xīn zhé chén hóu chén hóu    
mào yán yán ér jùn zhěng   cái hào hào ér qīng jué  
yǒu shān zhī wàn rèn cuán   shòu shuǐ zhī qiān xún yíng chè  
qīng zhī chì jiàn yào lóng chǔ   jīn zhōng yōng láng miào  
tiān shēng cái wéi shí chū   róng zhì tiān nán  
jūn jiàn bīn wáng   xīn fēng  
yòu jiàn gōng sūn hóng zāi chuān lǎo    
féng chén tán qīng xiàng   zhì jīn wén cǎi zhào tiān  
guǎng wén guān shè suī luò   dāo  
gōng gèng qín chē   wèi shì běi mén 西 zhī quán 輿  
tóng chéng huā rán   jiù yóu rén xiǎng rán  
píng jūn dào fǎng èr   xiàng dào rén bǎo fàn cán nián