送陳表道宰南豐

宋代 樓鑰
與客出西郊,送子之南旴。 子為名父子,才器真璠璵。 乃翁老從臣,循吏追兩都。 益公工擬人,謂比王仲舒。 積善必餘慶,於公大門閭。 子能傳家學,何止讀父書。 執喪真有聞,孺慕久不渝。 彈琴不成聲,西上何徐徐。 文場嘗得雋,一跌重嘆吁。 通籍金閨中,夷庚因少迂。 邑中有三曾,聲名照堪輿。 士夫秀而文,比屋多為儒。 萬里此發軔,胸中有全模。 將別更求言,老馬從問途。 乃翁同汪出,親誼崇終初。 以規不以頌,不自知其愚。 民社非細事,況此壯大區。 不飲第一策,精神長有餘。 以此奉塵剎,以此當萬殊。 何官不可為,禍福皆在吾。 劇邑最為難,謹畏可無虞。 試看悔吝者,實惟予之辜。 民力久已困,未免索稅租。 欲如古什一,攻瑟難吹竽。 古意行今法,自應知樂輸。 有弊勿遽革,有奸毋亟鋤。 責己重以周,檢束到錙銖。 兩腳踏實地,處事隨精粗。 頑不在斯民,猾不在吏胥。 苟以明恕行,久之定交孚。 為善無近名,實著名與俱。 飲啄信前定,富貴不容圖。 三年報政成,明時其舍諸。 老我世無用,情親肯自疎。 盡此一杯酒,惘然摻子祛。 相依忽成別,加餐意何如。
chū 西 jiāo   sòng zi zhī nán  
zi wèi míng   cái zhēn fán  
nǎi wēng lǎo cóng chén   xún zhuī liǎng  
gōng gōng rén   wèi wáng zhòng shū  
shàn qìng   gōng mén  
zi néng chuán jiā xué   zhǐ shū  
zhí sàng zhēn yǒu wén   jiǔ  
tán qín chéng shēng   西 shàng  
wén chǎng cháng de juàn   diē zhòng tàn  
tōng jīn guī zhōng   gēng yīn shǎo  
zhōng yǒu sān céng   shēng míng zhào kān 輿  
shì xiù ér wén   duō wèi  
wàn rèn   xiōng zhōng yǒu quán  
jiāng bié gèng qiú yán   lǎo cóng wèn  
nǎi wēng tóng wāng chū   qīn chóng zhōng chū  
guī sòng   zhī  
mín shè fēi shì   kuàng zhuàng  
yǐn   jīng shén zhǎng yǒu  
fèng chén shā   dāng wàn shū  
guān wèi   huò jiē zài  
zuì wéi nán   jǐn wèi  
shì kàn huǐ lìn zhě   shí wéi zhī  
mín jiǔ kùn   wèi miǎn suǒ shuì  
shí   gōng nán chuī  
xíng jīn   yīng zhī shū  
yǒu   yǒu jiān chú  
zhòng zhōu   jiǎn shù dào zhū  
liǎng jiǎo shi   chǔ shì suí jīng  
wán zài mín   huá zài  
gǒu míng shù xíng   jiǔ zhī dìng jiāo  
wéi shàn jìn míng   shí zhù míng  
yǐn zhuó xìn qián dìng   guì róng  
sān nián bào zhèng chéng   míng shí shě zhū  
lǎo shì yòng   qíng qīn kěn shū  
jǐn bēi jiǔ   wǎng rán càn zi  
xiāng chéng bié   jiā cān