送岑徵君歸鳴皋山

唐代 李白
岑公相門子,雅望歸安石。奕世皆夔龍,中台竟三拆。 至人達機兆,高揖九州伯。奈何天地間,而作隱淪客。 貴道能全真,潛輝臥幽鄰。探元入窅默,觀化游無垠。 光武有天下,嚴陵為故人。雖登洛陽殿,不屈巢由身。 余亦謝明主,今稱偃蹇臣。登高覽萬古,思與廣成鄰。 蹈海寧受賞,還山非問津。西來一搖扇,共拂元規塵。
cén gōng xiāng mén zi   wàng guī ān shí shì jiē kuí lóng   zhōng tái jìng sān chāi
zhì rén zhào   gāo jiǔ zhōu nài tiān jiān   ér zuò yǐn lún
guì dào néng quán zhēn   qián huī yōu lín tàn yuán yǎo   guān huà yóu yín
guāng yǒu tiān xià   yán líng wèi rén suī dēng luò yáng diàn 殿   cháo yóu shēn
xiè míng zhǔ   jīn chēng yǎn jiǎn chén dēng gāo lǎn wàn   guǎng chéng lín
dǎo hǎi níng shòu shǎng   hái shān fēi wèn jīn 西 lái yáo shàn   gòng yuán guī chén