送曾仲錫通判如京師

宋代 蘇軾
邊城歲暮多風雪,強壓春醪與君別。 玉帳夜談霜月苦,鐵騎曉出冰河裂。 斷蓬飛葉卷黃沙,只有千林{髟蒙}松花。 應為王孫朝上國,珠幢玉節與排衙。 左援公孝右孟博,我居其間嘯且諾。 僕夫為我催歸來,要與北海春水爭先回。
biān chéng suì duō fēng xuě   qiáng chūn láo jūn bié  
zhàng tán shuāng yuè   tiě xiǎo chū bīng liè  
duàn péng fēi juàn huáng shā   zhǐ yǒu qiān lín   { biāo méng   } sōng huā  
yīng wèi wáng sūn cháo shàng guó   zhū chuáng jié pái  
zuǒ yuán gōng xiào yòu mèng   jiān xiào qiě nuò  
wèi cuī guī lái   yào běi hǎi chūn shuǐ zhēng xiān huí