送殘暑

宋代 謝翱
向已送殘春,當茲送殘暑。離尊雖不同,時節會有去。 平生苦汗塵,欲避無處所。驪駒出商音,畏不將風雨。 卻憶別花時,紅塵挽衣履。回首漢諸陵,落日無窮樹。
xiàng sòng cán chūn   dāng sòng cán shǔ zūn suī tóng shí   jié huì yǒu    
píng shēng hàn chén   chǔ suǒ chū shāng yīn wèi   jiāng fēng    
què bié huā shí   hóng chén wǎn huí shǒu hàn zhū líng luò   qióng shù