送蔡子驤用蔡子駿韻

宋代 秦觀
越絕山川遠相屬,萬壑千岩抱青綠。 臥龍一峰稱是奇,遶趾清漪如帶束。 鏡水春生鶂尾銜,稽山日暮猿聲續。 三休上與蓬萊接,登眺使人遺寵辱。 我昔東遊觀禹穴,痛飲狂歌得所欲。 上天何曾有官府,鸞鳳日日遭鞭撲。 僧坊畫壁閱幾遍,神妙難忘獨金粟。 華胥夢斷已十年,又見春風煮餳粥。 苧羅若耶固依舊,可憐雲月誰追逐。 故人淡泊出天性,鷦鷯巢林一枝足。 不肯弦歌甘筦庫,還同市門隱梅福。 惟應用下小叢歌,尚有哀音傳舊俗。
yuè jué shān chuān yuǎn xiāng zhǔ   wàn qiān yán bào qīng
lóng fēng chēng shì   rào zhǐ qīng dài shù
jìng shuǐ chūn shēng wěi xián   shān yuán shēng
sān xiū shàng péng lái jiē   dēng tiào shǐ 使 rén chǒng
dōng yóu guān xué   tòng yǐn kuáng de suǒ
shàng tiān zēng yǒu guān   luán fèng zāo biān
sēng fāng huà yuè biàn   shén miào nán wàng jīn
huá mèng duàn shí nián   yòu jiàn chūn fēng zhǔ táng zhōu
zhù luó ruò jiù   lián yún yuè shuí zhuī zhú
rén dàn chū tiān xìng   jiāo liáo cháo lín zhī
kěn xián gān guǎn   hái tóng shì mén yǐn méi
wéi yìng yòng xià xiǎo cóng   shàng yǒu āi yīn chuán jiù