送蔡山人

唐代 高適
東山布衣明古今,自言獨未逢知音。識者閱見一生事, 到處豁然千里心。看書學劍長辛苦,近日方思謁明主。 斗酒相留醉復醒,悲歌數年淚如雨。丈夫遭遇不可知, 買臣主父皆如斯。我今蹭蹬無所似,看爾崩騰何若為。
dōng shān míng jīn   yán wèi féng zhī yīn shí zhě yuè jiàn shēng shì  
dào chù huò rán qiān xīn kàn shū xué jiàn zhǎng xīn   jìn fāng míng zhǔ
dǒu jiǔ xiāng liú zuì xǐng   bēi shù nián lèi zhàng zāo zhī  
mǎi chén zhǔ jiē jīn cèng dèng suǒ shì   kàn ěr bēng téng ruò wéi