誦哀江南賦

宋代 周文璞
高橋沙水涸,台城蔓草纏。 下有煩冤人,誦此危苦篇。 我生楚臣後,身在江楓前。 但見去魂遠,不見歸魂還。 惟昔愛好詞,細碎窮注箋。 中間多佚事,他書亦不傳。 極欲補闕漏,今方長棄捐。 重效嘈囋聲,庶幾與周旋。
gāo qiáo shā shuǐ   tái chéng màn cǎo chán  
xià yǒu fán yuān rén   sòng wēi piān  
shēng chǔ chén hòu   shēn zài jiāng fēng qián  
dàn jiàn hún yuǎn   jiàn guī hún hái  
wéi ài hào   suì qióng zhù jiān  
zhōng jiān duō shì   shū chuán  
quē lòu   jīn fāng zhǎng juān  
zhòng xiào cáo shēng   shù zhōu xuán