四字令

清代 李慈銘
香霏粉霏,山宜水宜。驀然經雨紅稀,負東風是伊。 賣花巷迷,嬉春舫移。畫樓人懶薰衣,怨枝頭鳥啼。
xiāng fēi fěn fēi   shān shuǐ rán jīng hóng   dōng fēng shì    
mài huā xiàng   chūn fǎng huà lóu rén lǎn xūn yuàn   zhī tóu niǎo