司竹監燒葦園因召都巡檢柴貽勖左藏以其徒會

宋代 蘇軾
官園刈葦留枯槎,深冬放火如紅霞。 枯槎燒盡有根在,春雨一洗皆萌芽。 黃狐老兔最狡捷,賣侮百獸常矜誇。 年年此厄竟不悟,但愛蒙密爭來家。 風回焰捲毛尾熱,欲出已被蒼鷹遮。 野人來言此最樂,徒手曉出歸滿車。 巡邊將軍在近邑,呼來颯颯従矛叉。 戍兵久閒可小試,戰鼓雖凍猶堪撾。 雄心欲搏南澗虎,陣勢頗學常山蛇。 霜乾火烈聲爆野,飛走無路號且呀。 迎人截來砉逢箭,避犬逸去窮投罝。 擊鮮走馬殊未厭,但恐落日催棲鴉。 弊旗仆鼓坐數獲,鞍掛雉兔肩分麚。 主人置酒聚狂客,紛紛醉語晚更嘩。 燎毛燔肉不暇割,飲啖直欲追羲媧。 青丘雲夢古所咤,與此何啻百倍加。 苦遭諫疏說夷羿,又被賦客嘲淫奢。 豈如閒官走山邑,放曠不與趨朝衙。 農工已畢歲雲暮,車騎雖少賓殊佳。 酒酣上馬去不告,獵獵霜風吹帽斜。
guān yuán wěi liú chá   shēn dōng fàng huǒ hóng xiá  
chá shāo jǐn yǒu gēn zài   chūn jiē méng  
huáng lǎo zuì jiǎo jié   mài bǎi shòu cháng jīn kuā  
nián nián è jìng   dàn ài méng zhēng lái jiā  
fēng huí yàn juǎn máo wěi   chū bèi cāng yīng zhē  
rén lái yán zuì   shǒu xiǎo chū guī mǎn 滿 chē  
xún biān jiāng jūn zài jìn   lái cóng máo chā  
shù bīng jiǔ xián xiǎo shì   zhàn suī dòng yóu kān  
xióng xīn nán jiàn   zhèn shì xué cháng shān shé  
shuāng qián huǒ liè shēng bào   fēi zǒu hào qiě ya  
yíng rén jié lái huò féng jiàn   quǎn qióng tóu  
xiān zǒu shū wèi yàn   dàn kǒng luò cuī  
zuò shù huò   ān guà zhì jiān fēn jiā  
zhǔ rén zhì jiǔ kuáng   fēn fēn zuì wǎn gèng huā  
liáo máo fán ròu xiá   yǐn dàn zhí zhuī  
qīng qiū yún mèng suǒ zhà   chì bǎi bèi jiā  
zāo jiàn shū shuō 羿   yòu bèi cháo yín shē  
xián guān zǒu shān   fàng kuàng cháo  
nóng gōng suì yún   chē suī shǎo bīn shū jiā  
jiǔ hān shàng gào   liè liè shuāng fēng chuī mào xié