四支

明代 釋函是
孤芳無地足棲遲,木落溪寒又一時。瘦骨且隨岩壑老,素香不使水雲知。 濛濛太古幾忘歲,寂寂空林欲待誰。倚石自憐霜雪意,百年春色正相期。
fāng chí   luò hán yòu shí shòu qiě suí yán lǎo   xiāng shǐ 使 shuǐ yún zhī
méng méng tài wàng suì   kōng lín dài shuí shí lián shuāng xuě   bǎi nián chūn zhèng xiāng