四月十夜與肖坐作語不得語歌

近現代 盧青山
對坐累日或兀兀,忽語愁懷墮砰石。雲溪之地卑而陰,蒼崖怪柏森崱嵂。 居來代謝四年春,藤筇踽踽人默默。萬花汗漫新疇畝,危立味到秋蕭瑟。 對此雙眼如枯蘭,出言那可成謔悅。灩灩杯盅泛光彩,古人能之今嗟惜。 白接蘺殘敝驢宰,所存唯有世眼白。道根並與塵根深,盤礴吹燭瞢對壁。 此語語君君歡未,恐或冰炭摧腸急。綠鬢紅懷似可恃,黃塵白日去飄忽。 我額凹凸三鞋紋,爾髭颯颯抹黑漆。舊夢積苔委蕪荒,世事滔滔日相逼。 衣食糾構竭膏腴,略能溫飽如行乞。似此欲語語先移,但指窗月微茫色。 吁嗟語者發深機,語不得語何如敵。中宵叨叨內熱沸,跣足科頭扯禿筆。 與君誦後不必存,散與魈魅消永夕。
duì zuò lěi huò   chóu huái duò pēng shí yún zhī bēi ér yīn   cāng guài bǎi sēn
lái dài xiè nián chūn   téng qióng rén wàn huā hàn màn xīn chóu   wēi wèi dào qiū xiāo
duì shuāng yǎn lán   chū yán chéng xuè yuè yàn yàn bēi zhōng fàn guāng cǎi   rén néng zhī jīn jiē
bái jiē cán zǎi   suǒ cún wéi yǒu shì yǎn bái dào gēn bìng chén gēn shēn   pán chuī zhú méng duì
jūn jūn huān wèi   kǒng huò bīng tàn cuī cháng bìn hóng huái shì shì   huáng chén bái piāo
é āo sān xié wén   ěr hēi jiù mèng tái wěi huāng   shì shì tāo tāo xiāng
shí jiū gòu jié gāo   lüè néng wēn bǎo xíng shì xiān   dàn zhǐ chuāng yuè wēi máng
jiē zhě shēn   zhōng xiāo dāo dāo nèi fèi   xiǎn tóu chě 禿
jūn sòng hòu cún   sàn xiāo mèi xiāo yǒng