四月十二日定庵先生過訪誦東坡過清虛堂詩用韻奉謝

明代 顧清
夜窗急雨鳴撒沙,晨鼓不辨州官衙。村童晏眠蓬戶閉,榆莢一徑交殘花。 經年不及長者室,泥水真作田農家。高軒何自忽戾止,豁若暝霧騰金鴉。 清容穆穆峙霜柏,妙語鬱郁飛天葩。塵埃塞胸不自理,次第一一煩梳爬。 盤飧菲惡愧草草,幸有杞櫱供春茶。此時天公亦助喜,列缺捲焰雷停撾。 騷壇夙昔願奔走,世事八九堪咨嗟。酒闌公去倚江閣,遙見一鶴沖高霞。
chuāng míng shā   chén biàn zhōu guān cūn tóng yàn mián péng   jiá jìng jiāo cán huā
jīng nián zhǎng zhě shì   shuǐ zhēn zuò tián nóng jiā gāo xuān zhǐ   huō ruò míng téng jīn
qīng róng zhì shuāng bǎi   miào fēi tiān chén āi sāi xiōng   fán shū
pán sūn fēi è kuì cǎo cǎo   xìng yǒu niè gōng chūn chá shí tiān gōng zhù   liè quē juǎn yàn léi tíng
sāo tán yuàn bēn zǒu   shì shì jiǔ kān jiē jiǔ lán gōng jiāng   yáo jiàn chōng gāo xiá