斯遠雲閒睡醉天下之至樂也約各賦一首寄昌甫 其三

宋代 韓淲
陶陶兀兀里,渾涵忘所知。恍如天地初,清濁未剖時。 人苦前識爾,觸物勞心思。棄置便棄置,況此有酒卮。 一酌入醺酣,重觴到淋漓。勿苦事邊幅,醒將何所為。
táo táo   hún hán wàng suǒ zhī huǎng tiān chū qīng   zhuó wèi pōu shí    
rén qián shí ěr   chù láo xīn zhì biàn 便 zhì kuàng   yǒu jiǔ zhī    
zhuó xūn hān   chóng shāng dào lín shì biān xǐng   jiāng suǒ wéi