斯遠雲閒睡醉天下之至樂也約各賦一首寄昌甫 其一

宋代 韓淲
臥聽青松吟,起看白雲生。身心兩無累,所至輒暢情。 豈特誇毗子,往往皆強營。淄澠雖異塗,匪利即徇名。 誰雲衡茅下,可以知枯榮。縱復逼饑寒,兒仆自春耕。
tīng qīng sōng yín   kàn bái yún shēng shēn xīn liǎng lěi suǒ   zhì zhé chàng qíng    
kuā zi   wǎng wǎng jiē qiáng yíng miǎn suī fěi   xùn míng    
shuí yún héng máo xià   zhī róng zòng hán ér   chūn gēng