思遠人·有美人兮天之涯

宋代 曹勛
有美人兮天之涯,食蘭菊兮服錦衣, 披瓊簡兮規天維。隔昆丘之遐阻兮, 限弱水之漫瀰。曾故人之莫吾知兮, 曠千載而不歸。歲冉冉其將莫兮, 儼吾駕而不可以徒回。幾逍遙於山阿, 思夫君於式微。
yǒu měi rén tiān zhī   shí lán jǐn  
qióng jiǎn guī tiān wéi kūn qiū zhī xiá  
xiàn ruò shuǐ zhī màn céng rén zhī zhī  
kuàng qiān zǎi ér guī suì rǎn rǎn jiāng  
yǎn jià ér huí xiāo yáo shān ē  
jūn shì wēi