思遠人

唐代 王建
妾思常懸懸,君行復綿綿。征途向何處,碧海與青天。 歲久自有念,誰令長在邊。少年若不歸,蘭室如黃泉。
qiè cháng xuán xuán   jūn xíng mián 綿 mián 綿 zhēng xiàng chǔ   hǎi qīng tiān
suì jiǔ yǒu niàn   shuí lìng zhǎng zài biān shào nián ruò guī   lán shì huáng quán