四用韻

宋代 方岳
花愁牽勝游,禽哢破佳睡。 點爾春何如,妙在夫子喟。 宇宙一瑟間,誰知道之至。 而彼章句儒,心為六經醉。
huā chóu qiān shèng yóu   qín lòng jiā shuì  
diǎn ěr chūn   miào zài kuì  
zhòu jiān   shéi zhī dào zhī zhì  
ér zhāng   xīn wèi liù jīng zuì