四用出郊韻三首

宋代 吳潛
一望平湖萬頃連,恍如身在鷲峰前。 築塗成宅能移地,疊石為山欲奪天。 綠萼枝方停曉鳳,白楊樹已咽寒蟬。 達人大觀緣如此,萬事都來付且然。
wàng píng wàn qǐng lián   huǎng shēn zài jiù fēng qián  
zhù chéng zhái néng   dié shí wéi shān duó tiān  
è zhī fāng tíng xiǎo fèng   bái yáng shù yàn hán chán  
rén guān yuán   wàn shì dōu lái qiě rán