四言詩 其七

魏晉 嵇康
泆泆白雲,順風而回。淵淵綠水,盈坎而頹。乘流遠逝,自躬蘭隈。 杖策答諸,納之素懷。長嘯清原,惟以告哀。
bái yún   shùn fēng ér huí yuān yuān shuǐ   yíng kǎn ér tuí chéng liú yuǎn shì   gōng lán wēi
zhàng zhū   zhī huái cháng xiào qīng yuán   wéi gào āi