四言詩·祭母文

近現代 毛澤東
嗚呼吾母,遽然而死。 壽五十三,生有七子。 七子餘三,即東民覃。 其他不育,二女二男。 育吾兄弟,艱辛備歷。 摧折作磨,因此遘疾。 中間萬萬,皆傷心史。 不忍卒書,待徐溫吐。 今則欲言,只有兩端: 一則盛德,一則恨偏。 吾母高風,首推博愛。 遠近親疏,一皆覆載。 愷惻慈祥,感動庶匯。 愛力所及,原本真誠。 不作誑言,不存欺心。 整飭成性,一絲不詭。 手澤所經,皆有條理。 頭腦精密,擘理分情。 事無遺算,物無遁形。 潔淨之風,傳遍戚里。 不染一塵,身心表里。 五德犖犖,乃其大端。 合其人格,如在上焉。 恨偏所在,三綱之末。 有志未伸,有求不獲。 精神痛苦,以此為卓。 天乎人歟,傾地一角。 次則兒輩,育之成行。 如果未熟,介在青黃。 病時攬手,酸心結腸。 但呼兒輩,各務為良。 又次所懷,好親至愛。 或屬素恩,或多勞瘁。 大小親疏,均待報齎。 總茲所述,盛德所輝。 必秉悃忱,則效不違。 致於所恨,必補遺缺。 念茲在茲,此心不越。 養育深恩,春輝朝靄。 報之何時,精禽大海。 嗚呼吾母,母終未死。 軀殼雖隳,靈則萬古。 有生一日,皆報恩時。 有生一日,皆伴親時。 今也言長,時則苦短。 惟挈大端,置其粗淺。 此時家奠,盡此一觴。 後有言陳,與日俱長。
  rán ér
shòu shí sān   shēng yǒu
sān   dōng mín tán
  èr èr nán
xiōng   jiān xīn bèi
cuī shé zuò   yīn gòu
zhōng jiān wàn wàn   jiē shāng xīn shǐ
rěn shū   dài wēn
jīn yán   zhǐ yǒu liǎng duān  
shèng   hèn piān
gāo fēng   shǒu tuī ài
yuǎn jìn qīn shū   jiē zǎi
kǎi xiáng   gǎn dòng shù huì
ài suǒ   yuán běn zhēn chéng
zuò kuáng yán   cún xīn
zhěng chì chéng xìng   guǐ
shǒu suǒ jīng   jiē yǒu tiáo
tóu nǎo jīng   bāi fēn qíng
shì suàn   dùn xíng
jié jìng zhī fēng   chuán biàn
rǎn chén   shēn xīn biǎo
luò luò   nǎi duān
rén   zài shàng yān
hèn piān suǒ zài   sān gāng zhī
yǒu zhì wèi shēn   yǒu qiú huò
jīng shén tòng   wéi zhuó
tiān rén   qīng jiǎo
ér bèi   zhī chéng háng
guǒ wèi shú   jiè zài qīng huáng
bìng shí lǎn shǒu   suān xīn jié cháng
dàn ér bèi   wèi liáng
yòu suǒ huái   hǎo qīn zhì ài
huò shǔ ēn   huò duō láo cuì
xiǎo qīn shū   jūn dài bào
zǒng suǒ shù   shèng suǒ huī
bǐng kǔn chén   xiào wéi
zhì suǒ hèn   quē
niàn zài   xīn yuè
yǎng shēn ēn   chūn huī cháo ǎi
bào zhī shí   jīng qín hǎi
  zhōng wèi
qiào suī huī   líng wàn
yǒu shēng   jiē bào ēn shí
yǒu shēng   jiē bàn qīn shí
jīn yán zhǎng   shí duǎn
wéi qiè duān   zhì qiǎn
shí jiā diàn   jǐn shāng
hòu yǒu yán chén   zhǎng