四賢一不肖詩·右高若訥

宋代 蔡襄
人稟天地中和生,氣之正者為誠明。 誠明所鍾皆賢傑,從容中道無欹傾。 嘉謀讜論范京兆,激奸糾繆揚王庭。 積羽沈舟毀銷骨,正人夫從奸者朋。 主知膠固未遐棄,兩轓五馬猶專城。 歐陽祕閣官職卑,欲雪忠良無路岐。 累幅長書快幽憤,一責司諫心無疑。 人謂高君如撻市,出見縉紳無麵皮。 高君攜書奏天子,游言容色仍怡怡。 反謂範文謀疏闊,投彼南方誠為宜。 永叔忤意竄西蜀,不免一中讒人機。 汲黯嘗糾公孫詐,弘於上前多謝之。 上待公孫禮益厚,當時史官猶刺譏。 司諫不能自引咎,復將憶過揚當時。 四公稱賢爾不肖,讒言易入天難欺。 朝家若有觀風使,此語請與風人詩。
rén bǐng tiān zhōng shēng   zhī zhèng zhě wèi chéng míng
chéng míng suǒ zhōng jiē xián jié   cóng róng zhōng dào qīng
jiā móu dǎng lùn fàn jīng zhào   jiān jiū miù yáng wáng tíng
shěn zhōu huǐ xiāo   zhèng rén cóng jiān zhě péng
zhǔ zhī jiāo wèi xiá   liǎng fān yóu zhuān chéng
ōu yáng guān zhí bēi   xuě zhōng liáng
lèi cháng shū kuài yōu fèn   jiàn xīn
rén wèi gāo jūn shì   chū jiàn jìn shēn miàn
gāo jūn xié shū zòu tiān   yóu yán róng réng
fǎn wèi fàn wén móu shū kuò   tóu nán fāng chéng wèi
yǒng shū cuàn 西 shǔ   miǎn zhōng chán rén
àn cháng jiū gōng sūn zhà   hóng shàng qián duō xiè zhī
shàng dài gōng sūn hòu   dāng shí shǐ guān yóu
jiàn néng yǐn jiù   jiāng guò yáng dāng shí
gōng chēng xián ěr xiào   chán yán tiān nán
cháo jiā ruò yǒu guān fēng shǐ 使   qǐng fēng rén shī