四賢一不肖詩 范希文

宋代 蔡襄
中朝鸞鶴何儀儀,慷慨大體能者誰。之人起家用儒業,馳騁古今無所遺。 當年得從諫官列,天庭一露胸中奇。矢身受責甘如薺,沃然華實相葳蕤。 漢文不見賈生久,詔書曉落東南涯。歸來俯首文石陛,尹以京兆天子毗。 名都翼翼郡國首,里區百萬多占辭。豪宗貴倖矜意氣,半言主者承其頤。 昂昂孤立中不倚,傳經決訟無牽羈。老奸黠吏束其手,眾口和附歌且怡。 日朝黃幄邇天問,帝前大畫當今宜。文陳疏舉時密啟,此語多秘世莫知。 傳者籍籍十得一,一者已足為良醫。一麾出守番君國,惜此智慮無所施。 吾君睿明廣視聽,四招邦俊隆邦基。廷臣諫列復鉗口,安得長喙號丹墀。 晝歌夕寢心如疚,咄哉汝憂非汝為。
zhōng cháo luán   kāng kǎi néng zhě shuí zhī rén jiā yòng chí   chěng jīn suǒ    
dāng nián cóng jiàn guān liè   tiān tíng xiōng zhōng shǐ shēn shòu gān   rán huā shí xiāng wēi ruí    
hàn wén jiàn jiǎ shēng jiǔ   zhào shū xiǎo luò dōng nán guī lái shǒu wén shí yǐn   jīng zhào tiān    
míng dōu jùn guó shǒu   bǎi wàn duō zhàn háo zōng guì xìng jīn bàn   yán zhǔ zhě chéng    
áng áng zhōng   chuán jīng jué sòng qiān lǎo jiān xiá shù shǒu zhòng   kǒu qiě    
cháo huáng ěr tiān wèn   qián huà dāng jīn wén chén shū shí   duō shì zhī    
chuán zhě shí   zhě wéi liáng huī chū shǒu fān jūn guó   zhì suǒ shī    
jūn ruì míng guǎng shì tīng   zhāo bāng jùn lóng bāng tíng chén jiàn liè qián kǒu ān   cháng huì hào dan chi    
zhòu qǐn xīn jiù   duō zāi yōu fēi wèi